Bố sắp chết để lại tài sản trị giá 1 đồng cho con gái “rượu”, còn toàn bộ bất động sản cho bà giúp việc: Bước thử cao tay của người cha cô đơn

Tình cảm gia đình là thứ vô cùng thiêng liêng. Ấy thế nhưng không phải ai cũng biết trân trọng nó…

Người xưa có câu: “Trẻ cậy cha, già cậy con”.

Tuy nhiên, người hiện đại lại cho rằng: Sinh con là một nhiệm vụ, nuôi con là một nghĩa vụ nhưng dựa vào con là một sai lầm.

Bức thư dưới đây của một người bố sắp mất phần nào bày tỏ được nỗi lòng trên của các bậc phụ huynh ngày nay. Vào một ngày mùa đông lạnh giá, một người đàn ông họ Ngô sống ở Thượng Hải đã lập di chúc trên giường bệnh.

Điều ngạc nhiên là người bố này chỉ để lại cho cô con gái duy nhất tài sản trị giá 1 tệ, còn tất cả những khoản tài sản khác bao gồm nhiều bất động sản và số tiền trị giá 800.000 tệ đều được mang tên bà Trần – người giúp việc. Tại sao lại xảy ra điều mâu thuẫn này? Phải chăng có khúc mắc gì ở đây?

Phía sau bản di chúc tưởng chừng trớ trêu ấy thực chất lại là một câu chuyện buồn lấy đi nước mắt của nhiều người.

“Con gái,

Ngày con được sinh ra, ta đã rất hạnh phúc. Khi ấy, chẳng nghĩ chẳng rằng, ta đi thẳng đến quảng trường của bệnh viện để tạ ơn Chúa đã ban cho ta một báu vật vô giá. Ngày hôm ấy, cũng là ngày ta hút điếu thuốc cuối cùng. Sau bao nhiêu lần tự hứa cai thuốc không bỏ được, ngày con sinh ra, ta đã có thêm quyết tâm và từ ấy đến nay cũng đã được 28 năm.

Cuộc sống gia đình không suôn sẻ, ta và mẹ con ly hôn. Ta không cần bất cứ tài sản nào nhưng chỉ cần một điều kiện: được nuôi con. Ta không an tâm khi để ai khác chăm sóc con ngày ngày.

Khi một mình nuôi con, ắt hẳn người cha “gà trống” này sẽ gặp khó khăn. Ta nhớ có những lần con bị sốt cao vào giữa đêm, đưa con vào viện mà nước mắt ta chực rơi vì lo lắng. Con ngước mắt lên hỏi ta rằng con có sao không, ta chỉ mỉm cười đáp lại: “Rồi con sẽ khỏe lại thôi, con yêu”.

Những đứa trẻ rồi cũng đến ngày trưởng thành. Con dần dần lớn lên và ngày càng xa ta, tự ta cảm thấy vậy. Rồi đến một ngày, con dẫn bạn trai về nhà ra mắt. Thực lòng, ta cảm thấy vui vì con đã có một người đồng hành, ta có thêm một người cùng chăm sóc, che chở cho con nhưng ta cũng cảm thấy buồn vì đứa con gái bé nhỏ sắp rời xa vòng tay người đàn ông này để đến sống với một gia đình khác.

Một chàng trai lạ mặt gọi ta là bố vợ, đưa con gái ta đến một nơi ở mới, cùng con kết hôn và sinh em bé, rồi dần dần cách xa người cha già này.

Thời gian đầu, mỗi tuần, con đều đặn gọi cho ta một lần. Sau đó, con nói con bận công việc, thời gian liên lạc giữa ta và con rút ngắn chỉ còn một lần một tháng. Tất nhiên, ta không thể hiện sự buồn bã ấy ra ngoài. Và rồi con bảo con bận chăm con nhỏ và công việc, ta mòn mỏi chờ điện thoại của con cả nửa năm nhưng vẫn không có một cuộc gọi đến nào.

Nhà chồng con và nhà ta chỉ cách nhau có một tiếng chạy xe. Con gái à, ta đau lắm chứ, nhưng càng đau hơn khi nghe những lời hỏi thăm lạnh nhạt của con mỗi khi gọi đến. Khoảng cách địa điểm tưởng gần mà lại xa ngàn dặm, xa hơn thế là tình cảm con dành cho ta.

Dạo gần đây, sức khỏe ta yếu đi, phải nhập viện. Nhìn các bệnh nhân khác được con cháu tới thăm rất đông, ta thực lòng cảm thấy cô đơn. Con có đến thăm ta nhưng chỉ được hai lần mà lần nào con cũng bận công việc rồi vội vã ra đi.

Ta luôn cố gắng dặn lòng là cuộc sống mình đang ổn và cũng chỉ mong con gái mình sẽ một lần nghĩ đến người cha già này đang cần một lần ngồi tâm sự trước khi nhắm mắt xuôi tay. Cha bị bệnh, con chưa có một ngày nào chăm cha. Tất nhiên, cha cũng vui vì con đã đến thăm ta. Nhưng vì việc công ty bận, con không có thời gian nên đã thuê một bảo mẫu xa lạ, phó thác cho người ta toàn thời gian chăm ta, có chăng cũng chỉ là những cuộc gọi dặn dò từ xa với bà bảo mẫu ấy mà thôi.

Cuộc đời ta đã đi qua đủ sinh, lão, bệnh và bây giờ sắp đối mặt với án tử. Trái tim ta khô héo từng ngày vì sự cô đơn, vì không có con cái bên cạnh.

Ta sống đến từng tuổi này rồi. Ấy vậy mà, chỉ trong 3 tháng thôi, ta đã ngộ ra nhiều điều. Ta cũng cảm ơn con vì đã kiếm “người giữ cha” tốt. May thay, cô ấy là một người hiền lành, tử tế.

Ta đã đưa ra ý định này: Tiền thuê nhà ở Thượng Hải quá đắt, ta quyết định để lại nhà cho cô Trần tốt bụng, tiền tiết kiệm của ta không nhiều nhưng đủ cho con lấy chồng và sinh con, giờ ta chỉ còn hơn 800.000 tệ lương hưu, để cho cô ấy nốt vậy.

Ta dừng bút đây. Cảm ơn vì sự có mặt của con trong cuộc đời này.”

Nguồn Kenh14
Loading...

Tin bài mới đây