Phim “Vợ ba”: Chân thực và vô cùng tinh tế trong việc mô tả cuộc sống đời thường

Hiện tại, bộ phim điện ảnh “Người vợ ba” của nữ đạo diễn Nguyễn Phương Anh đang nhận được sự quan tâm từ các chuyên trang điện ảnh uy tín. Điều này cho thấy sức hấp dẫn của bộ phim đậm chất Á Đông đối với giới phê bình quốc tế.

Chờ phim này từ năm ngoái, khi biết tin nó được làm xong, trước cả khi nó đi liên hoan phim Toronto và đoạt giải NETPAC dành cho Phim châu Á tại đây.

Ở một vùng quê thuộc đồng bằng Bắc Bộ thời phong kiến, cô bé Mây (Trà My) về làm vợ nhà địa chủ Hùng (Lê Vũ Long) khi ở tuổi thiếu niên.

Cô gái trẻ nhẹ nhàng hoà nhập với cuộc sống trong gia đình đông thành viên: vừa chơi với 2 con gái nhỏ của Hùng là Liên (Lâm Thanh Mỹ) và Nhàn (Cát Vi) vừa học hỏi những kinh nghiệm từ 2 bà vợ trước là Hà (Trần Nữ Yên Khê) và Xuân (Maya), học làm những việc nhỏ trong nhà với bà người làm có vị thế như người nhà (Như Quỳnh) và cả chăm sóc cho ông bố chồng già.

Thân phận của những phụ nữ trong giai đoạn ấy được gợi tả với những trắc ẩn. Chịu kiếp chồng chung, họ dù bề ngoài gần gũi, thân mật nhưng vẫn ngầm cạnh tranh, như Mây đã cầu nguyện chỉ cho mình đẻ được con trai khi bà cả cũng mang bầu. Như Hà chia sẻ với con trai Sơn khi cậu từ chối cuộc hôn nhân ép buộc rằng “mẹ cũng chỉ được biết mặt cha con vào ngày cưới”. Như cô gái được gả cho Sơn bế tắc tìm đến sự ra đi khi bị chồng khước từ…

Toàn bộ bộ phim chỉ xoay quanh những sinh hoạt trong gia đình, với sự chậm rãi đến nhẩn nha, thách thức. Cũng có những biến cố, những xung đột nhưng đều được triệt tiêu kịch tính.

Phim chân thực và vô cùng tinh tế trong việc mô tả cuộc sống đời thường.

Mình đặc biệt ấn tượng cảnh Hùng hướng dẫn Mây trong đêm gần gũi của họ. “Em quỳ xuống”, “Em lại đây”... và cô bé thanh tân quỳ trên sàn, chậm rãi bò lại phía chồng, ngước mắt lên… Chỉ thế. Rất gợi. Không thể quên được ánh mắt ấy. Pha trộn giữa sự tò mò và một chút man dại.

Cảnh xuất sắc nhất chắc là trường đoạn Mây đẻ con. Cô gồng mình rặn đẻ khó khăn và ngất lịm đi. Không cần những cảnh vật lộn đau đớn, phim cho người xem đi cùng Mây ngồi thuyền im lặng tuyệt đối cần mẫn tiến vào động sâu trong tiếng nhạc không lời hoang hoải, như một sự ẩn dụ về hành trình vượt cạn.

Âm nhạc được sử dụng tiết kiệm, đắt giá, không lồng nhạc kiểu phụ họa như đa phần phim Việt. Tôn Thất An (con trai nhà soạn nhạc tài danh Tôn Thất Tiết) cho thấy anh tiếp nối xứng đáng cha mình trong việc làm nhạc cho phim nghệ thuật.

Quay phim với sự đảm trách của một tay máy người nước ngoài và phần bổ sung hình ảnh của Nguyễn K’Linh ghi dấu với phong vị exotic trong những cảnh thiên nhiên và sinh hoạt xưa cũ như đốt pháo đón Tết Việt, đám tang, tắm suối…

Có những khung hình trông hệt như một bức tranh như cảnh Mây với bụng bầu ngồi bên cửa sổ, cảnh Mây ngồi giữa lao xao lau sậy, cảnh cả gia đình ngồi chơi trên bãi cỏ…

Cảm giác chung của phim là đẹp và buồn. Rất nữ tính và thanh lịch. Không thất vọng khi chờ đợi. Không dễ xem nhưng là một trải nghiệm điện ảnh rất đáng có.

Loading...

Tin bài mới đây