Topic lúc nửa đêm: Một câu chuyện tâm linh mà bạn đã trải qua?

Bài viết được chia sẻ trong nhóm cùng những câu chuyện đi kèm bên dưới bình luận thực sự khiến những ai đọc qua đều không ngừng lại được!

Các bạn có biết chuyện đi vào viện mà gặp người đeo chỉ đỏ ở tay không? Tôi chỉ nói đơn giản, gặp người có chỉ đỏ đeo ở tay, 80% đó không còn là con người.
Năm tôi học lớp 9, bạn nối khố của tôi vào viện, tôi ngày nào cũng đi chăm nó, và nó thường dặn tôi là “Nếu thấy ai đeo chỉ đỏ ở tay thì im lặng và nhìn thẳng bước đi, nếu họ chạm được vào cậu, thì đem bất cứ cái gì cậu cầm trên tay mà bem lên mặt mình”.

Hôm đó đi học xong là 6h, tôi định đến bệnh viện ngó nó chút rồi về, nhưng mà tôi bị ngơ đường các bác ạ, bệnh viện thì to, mà bước chân tôi loạn cả lên, thế là đi vào 1 dãy phòng bệnh trống, quanh đó không có một ai. Tôi đã ráng lần theo đường cũ để ra ngoài, trời thì tối, chổ tôi đứng thì im lặng và không có đèn, tim tôi thì đập thình thịch như sợ có gì xảy ra vậy. Và có gì đó xảy ra thật.. May cho tôi là tôi đã thấy thang máy, và xui là tôi thấy 1 người đang đứng đợi ở ngay cửa thang máy.

Tôi thấy ông chú đó không bấm số nên ngó ổng một cái rồi tự bấm luôn, lúc tôi vào thì ổng vào cùng, lúc đó tôi chỉ nghĩ “chắc là ổng không biết đi thang máy”. Mọi chuyện sẽ thật bình thường cho tới khi tôi nghịch ngón tay mình và nhìn qua ông chú kia, tôi thấy chỉ đỏ đeo ở tay ổng.
Cảm giác lúc đó sao nhỉ… Tôi như bị đóng băng vậy, tôi sợ đến nỗi nhúc nhích cũng không dám. Tôi thật sự rất sợ… Tôi muốn ngẩng đầu nhìn thẳng theo bạn tôi dặn, nhưng tôi thật sự rất sợ, đầu dường như chằng suy nghĩ được gì.

Cho tới khi ra tới thang máy, tháng máy mở cửa như mở con đường sống cho tôi vậy, và tôi thấy thằng bạn tôi cũng đứng ngay cửa thang máy luôn. Là nó kéo tôi ra trước khi thang máy đóng, lúc bước ra chân tôi mềm ra, quỳ trước mặt nó luôn. Nó hỏi tôi làm sao vậy, tôi lại hỏi ngược lại nó: “Cậu có thấy ai ở trong thang máy không?” Nó bảo có. Lúc này tôi mới tỉnh táo lại, tôi lập tức muốn quay đầu lại thì thằng bạn tôi cầm nguyên cái lồng cơm bem vào mặt tôi trước khi tôi kịp quay ra phía sau.

Tôi muốn chửi nó, nó im lặng để tôi chửi tới khi có chị y tá bảo nó quay lại phòng bệnh. Tôi cũng đi theo sau, mà lúc quay lại thì thang máy đóng lại rồi. Sau khi vào phòng bệnh, kiểm tra và phát thuốc xong, nó mới bảo tôi thế này: “Lúc nãy có 1 người vừa từ trong phòng này chuyển đi. Một ông chú, “đi đời” rồi.”
Nó nói cực kỳ bình tĩnh, mà tôi nghe như sét ngang tai.

Tôi hỏi nó như vậy là sao? Nó bảo tôi là: “Bây giờ ở đâu cũng hiện đại hóa mà, người ta đi thang máy thì kệ người ta. Dù sao thì ông chú đó cũng chỉ muốn soi gương cho bản thân lần cuối, cũng tội nghiệp nhỉ?”
Câu sau tôi không hiểu nó nói gì, nhưng câu trước hẳn là các bác hiểu rồi chứ…

Loading...

Tin bài mới đây